金缕曲

清代 王鹏运
寂寞閒门闭。又天涯、岁华如此,旅怀孤寄。姹燕娇莺前日事,依旧空阶络纬。 更著甚,管弦清脆。薜荔丛深猿狖啸,料灵均、应恨歌山鬼。 还禁得,几憔悴。 海山烟树苍茫里。自成连、刺船归后,果移情未。白眼看天星与月,但见楼台弹指。 问高处、阑干谁倚。漫遣钿筝移玉柱,铸相思、枉负黄金泪。 听嘹亮,雁声起。
xián mén yòu tiān suì huá huái   怀 chà yàn jiāo yīng qián shì jiù kōng   jiē luò wěi        
gèng zhù shén   guǎn xián qīng cuì cóng shēn yuán yòu xiào liào   líng jūn yīng hèn shān guǐ      
hái jīn de   qiáo cuì  
hǎi shān yān shù cāng máng chéng lián chuán guī hòu guǒ   qíng wèi bái yǎn kàn tiān xīng yuè dàn jiàn lóu   tái tán zhǐ        
wèn gāo chù lán gān shuí màn qiǎn diàn zhēng zhù zhù xiāng   wǎng huáng jīn lèi        
tīng liáo liàng   yàn shēng