金缕曲
怅望云天暮。独徘徊、回肠百转,潸然无语。恰似长江潮起落,进退欲吞还吐,看满纸、情深如许。
池水何由风吹皱?做从容、能得仍如故?谁解得,此情苦。
当时已把青春负!偶回头、雪泥鸿爪,怎堪重数。蓬转萍飘浑似梦,说甚人生散聚。
最羡慕、翩翩鸥鹭。何事秋来春风起,是天公不叫心期误?
征雁去,意无主。
chàng
怅
wàng
望
yún
云
tiān
天
mù
暮
。
。
dú
独
pái
徘
huái
徊
、
、
huí
回
cháng
肠
bǎi
百
zhuǎn
转
,
shān
潸
rán
然
wú
无
yǔ
语
。
。
qià
恰
sì
似
cháng
长
jiāng
江
cháo
潮
qǐ
起
luò
落
,
jìn
进
tuì
退
yù
欲
tūn
吞
hái
还
tǔ
吐
,
kàn
看
mǎn
满
zhǐ
纸
、
、
qíng
情
shēn
深
rú
如
xǔ
许
。
。
chí
池
shuǐ
水
hé
何
yóu
由
fēng
风
chuī
吹
zhòu
皱
?
zuò
做
cóng
从
róng
容
、
、
néng
能
dé
得
réng
仍
rú
如
gù
故
?
shuí
谁
jiě
解
dé
得
,
cǐ
此
qíng
情
kǔ
苦
。
。
dāng
当
shí
时
yǐ
已
bǎ
把
qīng
青
chūn
春
fù
负
!
ǒu
偶
huí
回
tóu
头
、
、
xuě
雪
ní
泥
hóng
鸿
zhǎo
爪
,
zěn
怎
kān
堪
chóng
重
shù
数
。
。
péng
蓬
zhuàn
转
píng
萍
piāo
飘
hún
浑
sì
似
mèng
梦
,
shuō
说
shén
甚
rén
人
shēng
生
sàn
散
jù
聚
。
。
zuì
最
xiàn
羡
mù
慕
、
、
piān
翩
piān
翩
ōu
鸥
lù
鹭
。
。
hé
何
shì
事
qiū
秋
lái
来
chūn
春
fēng
风
qǐ
起
,
shì
是
tiān
天
gōng
公
bù
不
jiào
叫
xīn
心
qī
期
wù
误
?
zhēng
征
yàn
雁
qù
去
,
yì
意
wú
无
zhǔ
主
。
。