禁林闻晓莺

唐代 陆扆
曙色分层汉,莺声绕上林。报花开瑞锦,催柳绽黄金。 断续随风远,间关送月沈。语当温树近,飞觉禁园深。 绣户惊残梦,瑶池啭好音。愿将栖息意,从此沃天心。
shǔ fēn céng hàn   yīng shēng rào shàng lín bào huā kāi ruì jǐn   cuī liǔ zhàn huáng jīn
duàn suí fēng yuǎn   jiān guān sòng yuè shěn dāng wēn shù jìn   fēi jué jìn yuán shēn
xiù jīng cán mèng   yáo chí zhuàn hào yīn yuàn jiāng   cóng tiān xīn