金陵遇中贵人结好甚深于余归追送栖霞浃日夕乃别感而赋此

明代 王世贞
十载供奉皇青春,颦笑謦欬若一身。御马骑从内殿出,常饭饱饫天厨珍。 覆水翻知不收好,回首同侪竟谁保。不辞肝胆倾向人,自拊头颅叹将老。 偶然意气怜秃翁,杯酒翻澜萧寺中。天与清闲莫轻掷,且踏紫陌收残红。
shí zài gòng fèng huáng qīng chūn   pín xiào qǐng kài ruò shēn cóng nèi diàn chū 殿 cháng   fàn bǎo tiān chú zhēn    
shuǐ fān zhī shōu hǎo   huí shǒu tóng chái jìng shuí bǎo gān dǎn qīng xiàng rén   tóu tàn jiāng lǎo    
ǒu rán lián wēng   bēi jiǔ fān lán xiāo zhōng tiān qīng xián qīng zhì qiě   shōu cán hóng