金陵怀古二首 其二
霜天日晚独沈吟,潮上风来别是音。恃险战争休想旧,凭高临眺且论今。
数声雁蹙千年恨,一片帆惊万里心。不是江山解磨折,却应人物自升沈。
shuāng
霜
tiān
天
rì
日
wǎn
晚
dú
独
shěn
沈
yín
吟
,
cháo
潮
shàng
上
fēng
风
lái
来
bié
别
shì
是
yīn
音
。
。
shì
恃
xiǎn
险
zhàn
战
zhēng
争
xiū
休
xiǎng
想
jiù
旧
,
píng
凭
gāo
高
lín
临
tiào
眺
qiě
且
lùn
论
jīn
今
。
。
shù
数
shēng
声
yàn
雁
cù
蹙
qiān
千
nián
年
hèn
恨
,
yī
一
piàn
片
fān
帆
jīng
惊
wàn
万
lǐ
里
xīn
心
。
。
bú
不
shì
是
jiāng
江
shān
山
jiě
解
mó
磨
zhé
折
,
què
却
yìng
应
rén
人
wù
物
zì
自
shēng
升
shěn
沈
。
。