金陵怀古

明代 王世贞
金陵古都会,天堑横称固。夭矫诸苍山,龙虎相盘踞。 所以定鼎占,殊叶明哲度。仲谋志分割,群英为之辅。 晋元保东迁,亦以多才故。宋武挺雄杰,中原振天步。 晚途急鼎革,狼狈沮内顾。绍伯窃国权,畴当永其祚。 梁高感家难,稍近君子怒。事佛不止贪,讳杀反滋蠹。 兴国名却敌,其究乃自树。昪也惭君亲,苟得延旦暮。 千秋夸帝居,偏安非所慕。汉兵既东出,明师仍北渡。 世有真主生,宁为形势误。
jīn líng huì   tiān qiàn héng chēng yāo jiǎo zhū cāng shān lóng   xiāng pán    
suǒ dìng dǐng zhàn   shū míng zhé zhòng móu zhì fēn qún   yīng wèi zhī    
jìn yuán bǎo dōng qiān   duō cái sòng tǐng xióng jié zhōng   yuán zhèn tiān    
wǎn dǐng   láng bèi nèi shào qiè guó quán chóu   dāng yǒng zuò    
liáng gāo gǎn jiā nán   shāo jìn jūn zi shì zhǐ tān huì   shā fǎn    
xīng guó míng què   jiū nǎi shù biàn cán jūn qīn gǒu   de yán dàn    
qiān qiū kuā   piān ān fēi suǒ hàn bīng dōng chū míng   shī réng běi    
shì yǒu zhēn zhǔ shēng   níng wèi xíng shì