金陵对雪用苏长公聚星堂禁体韵

明代 杨基
黄云冻凝不成叶,十载江南无此雪。 朱帘十二晓开齐,正值千山鸟飞绝。 墙腰檐角危欲堕,竹顶松梢重将折。 偏来舞殿斗轻盈,忽上金钗易消灭。 谁家沉火吹笙坐,着处银瓶呵手掣。 脂凝香靥罢晨妆,脸晕微涡散春缬。 带雨欲拈仍作片,因风误触俄成屑。 渔蓑向晚画难工,歌楼未晓光盈瞥。 怪事休惊越犬吠,丰年每信吴侬说。 欲和东坡白战诗,冰满霜毫砚如铁。
huáng yún dòng níng chéng   shí zài jiāng xuě
zhū lián shí èr xiǎo kāi   zhèng zhí qiān shān niǎo fēi jué
qiáng yāo yán jiǎo wēi duò   zhú dǐng sōng shāo zhòng jiāng zhé
piān lái diàn 殿 dòu qīng yíng   shàng jīn chāi xiāo miè
shuí jiā chén huǒ chuī shēng zuò   zhuó chù yín píng shǒu chè
zhī níng xiāng chén zhuāng   liǎn yūn wēi sàn chūn xié
dài niān réng zuò piàn   yīn fēng chù é chéng xiè
suō xiàng wǎn huà nán gōng   lóu wèi xiǎo guāng yíng piē
guài shì xiū jīng yuè quǎn fèi   fēng nián měi xìn nóng shuō
dōng bái zhàn shī   bīng mǎn shuāng háo yàn tiě