近苦多故坐病乏药

宋代 董嗣杲
江郊雪冱莫知津,客泪双垂怅此身。 魔障在前无妄想,饥寒随处肯言贫。 畏途日有风波恐,病骨时需药石频。 屏息支吾心已扰,眼前谋绝故乡亲。
jiāng jiāo xuě zhī jīn   lèi shuāng chuí chàng shēn  
zhàng zài qián wàng xiǎng   hán suí chù kěn yán pín  
wèi yǒu fēng kǒng   bìng shí yào shí pín  
bǐng zhī xīn rǎo   yǎn qián móu jué xiāng qīn