金坑峡

明代 李达
悬崖阻客途,山灵为分擘。中藏石洞深,欲穿黑如漆。 把火照其间,崎岖始得出。溪凉透我衣,云水湿我膝。 当此泬寥天,众籁妙无匹。蝉蜕尘埃外,顿觉形骸逸。 坐啸凤声长,何人隐蓬荜?良觌无由展,荣卫谁与悉? 矫首烟霞姿,惭非松乔质。
xuán   shān líng wèi fēn zhōng cáng shí dòng shēn   chuān 穿 hēi
huǒ zhào jiān   shǐ chū liáng tòu   yún shuǐ shī 湿
dāng jué liáo tiān   zhòng lài miào chán tuì chén āi wài   dùn jué xíng hái
zuò xiào fèng shēng zhǎng   rén yǐn péng   liáng yóu zhǎn   róng wèi shuí  
jiǎo shǒu yān xiá 姿   cán fēi sōng qiáo zhì