金菊对芙蓉 秋思

元代 梁寅
玉刻奇峰,蓝拖秀水,秋光浑似耶溪。渺苍烟十里,白鸟孤飞。恨无越女芙蓉艳,兰舟小、桂棹轻移。西风残照,樵人渔子,结伴尤宜。无柰物理难齐。叹鱼虾苦瘦,雁鹜多肥。望茫茫江海,今更何之。溪头绿树亲曾种,耐寒暑、应笑人衰。青山千仞,白云万顷,须理荷衣。
fēng   lán tuō xiù shuǐ   qiū guāng hún miǎo cāng yān shí   bái niǎo fēi hèn yuè róng yàn   lán zhōu xiǎo guì zhào qīng 西 fēng cán zhào   qiáo rén   jié bàn yóu nài nán tàn xiā shòu   yàn duō féi wàng máng máng jiāng hǎi   jīn gèng zhī tóu 绿 shù qīn céng zhǒng   nài hán shǔ yīng xiào rén shuāi qīng shān qiān rèn   bái yún wàn qǐng