金精山

宋代 孙协
多病厌凡垢,思欲求道真。金精古福地,中有超世人。 驾言从之游,洗我千劫尘。洞门无扃锁,松竹四时春。 泉声散风韵,珩佩若有闻。九微何耀煜,百和方氤氲。 稽首愿乞灵,缥缈如相亲。至妙非言说,萧然清吾神。 大道本自然,一悟不在勤。逍遥此岩下,当自观其身。
duō bìng yàn fán gòu   qiú dào zhēn jīn jīng zhōng   yǒu chāo shì rén    
jià yán cóng zhī yóu   qiān jié chén dòng mén jiōng suǒ sōng   zhú shí chūn    
quán shēng sàn fēng yùn   háng pèi ruò yǒu wén jiǔ wēi yào 耀 bǎi   fāng yīn yūn    
shǒu yuàn líng   piāo miǎo xiāng qīn zhì miào fēi yán shuō xiāo   rán qīng shén    
dào běn rán   zài qín xiāo yáo yán xià dāng   guān shēn