金蕉叶

宋代 袁去华
涛翻浪溢。调停得、似糖似蜜。试一饮、风生两腋。更烦襟顿失。 雾縠衫儿袖窄。出纤纤、自传坐客。觑得他、烘地面赤。怎得来痛惜。
tāo fān làng tiáo tíng shì táng shì shì yǐn fēng shēng liǎng gèng fán jīn dùn shī
shān ér xiù zhǎi chū xiān xiān zhuàn zuò hōng miàn chì zěn de lái tòng