禁火

唐代 薛逢
日日冒烟尘,忽忽禁火辰。塞榆关水湿,边草贼回春。 岁月伤风迈,疮痍念苦辛。沙中看白骨,肠断故乡人。
mào yān chén   jìn huǒ chén sāi guān shuǐ shī 湿   biān cǎo zéi huí chūn
suì yuè shāng fēng mài   chuāng niàn xīn shā zhōng kàn bái   cháng duàn xiāng rén