静坐对茶花偶作

宋代 曹彦约
菊后侮前冷落时,剪檀雕蜡酷为肌。 人从老处亲平淡,花向无中补阙亏。 地暖不忧春近远,窗空惟映月参差。 病夫久废卢仝枕,鼻观从容圣得知。
hòu qián lěng luò shí   jiǎn tán diāo wèi  
rén cóng lǎo chù qīn píng dàn   huā xiàng zhōng quē kuī  
nuǎn yōu chūn jìn yuǎn   chuāng kōng wéi yìng yuè cēn  
bìng jiǔ fèi tóng zhěn   guān cóng róng shèng zhī