静坐

唐代 齐己
坐卧与行住,入禅还出吟。也应长日月,消得个身心。 默论相如少,黄梅付嘱深。门前古松径,时起步清阴。
zuò xíng zhù   chán hái chū yín yīng cháng yuè   xiāo de shēn xīn
lùn xiàng shǎo   huáng méi zhǔ shēn mén qián sōng jìng   shí qīng yīn