荆州作二首

唐代 张九龄
先达志其大,求意不约文。士伸在知己,已况仕于君。 微诚夙所尚,细故不足云。时来忽易失,事往良难分。 顾念凡近姿,焉欲殊常勋。亦以行则是,岂必素有闻。 千虑且犹失,万绪何其纷。进士苟非党,免相安得群。 众口金可铄,孤心丝共棼。意忠仗朋信,语勇同败军。 古剑徒有气,幽兰只自薰。高秩向所忝,于义如浮云。 千载一遭遇,往贤所至难。问余奚为者,无阶忽上抟。 明圣不世出,翼亮非苟安。崇高自有配,孤陋何足干。 遇恩一时来,窃位三岁寒。谁谓诚不尽,知穷力亦殚。 虽至负乘寇,初无挟术钻。浩荡出江湖,翻覆如波澜。 心伤不材树,自念独飞翰。徇义在匹夫,报恩犹一餐。 况乃山海泽,效无毫发端。内讼已惭沮,积毁今摧残。 胡为复惕息,伤鸟畏虚弹。
xiān zhì   qiú yuē wén shì shēn zài zhī   kuàng shì jūn
wēi chéng suǒ shàng   yún shí lái shī   shì wǎng liáng nán fēn
niàn fán jìn 姿   yān shū cháng xūn xíng shì   yǒu wén
qiān qiě yóu shī   wàn fēn jìn shì gǒu fēi dǎng   miǎn xiāng ān qún
zhòng kǒu jīn shuò   xīn gòng fén zhōng zhàng péng xìn   yǒng tóng bài jūn
jiàn yǒu   yōu lán zhī xūn gāo zhì xiàng suǒ tiǎn   yún
qiān zǎi zāo   wǎng xián suǒ zhì nán wèn wèi zhě   jiē shàng tuán
míng shèng bu shi chū   liàng fēi gǒu ān chóng gāo yǒu pèi   lòu gàn
ēn shí lái   qiè wèi sān suì hán shuí wèi chéng jìn   zhī qióng dān
suī zhì chéng kòu   chū xié shù zuān hào dàng chū jiāng   fān lán
xīn shāng cái shù   niàn fēi hàn xùn zài   bào ēn yóu cān
kuàng nǎi shān hǎi   xiào háo duān nèi sòng cán   huǐ jīn cuī cán
wéi   shāng niǎo wèi dàn