荆州新秋寺居写怀诗五首上南平王

唐代 齐己
竹如翡翠侵帘影,苔学琉璃布地纹。高卧更无如此乐, 远游何必爱他云。闲听谢脁吟为政,静看萧何坐致君。 只恐老身衰朽速,他年不得颂鸿勋。 井梧黄落暮蝉清,久驻金台但暗惊。事佛未怜诸弟子, 谈空争动上公卿。合归鸟外藏幽迹,敢向人前认好名。 满印白檀灯一盏,可能酬谢得聪明。 金汤里面境何求,宝殿东边院最幽。栽种已添新竹影, 画图兼列远山秋。形容岂合亲公子,章句争堪狎士流。 虚负岷峨老僧约,年年雪水下汀洲。 汉江西岸蜀江东,六稔安禅教化中。托迹幸将王粲别, 归心宁与子山同。尊罍岂识曹参酒,宾客还亲宋玉风。 又见去年三五夕,一轮寒魄破烟空。 石龛闲锁旧居峰,何事膺门岁月重。五七诗中叨见遇, 三千客外许疏慵。迎凉蟋蟀喧闲思,积雨莓苔没屐踪。 会待英雄启金口,却教担锡入云松。
zhú fěi cuì qīn lián yǐng   tái xué liú li wén gāo gèng  
yuǎn yóu ài yún xián tīng xiè tiǎo yín wéi zhèng   jìng kàn xiāo zuò zhì jūn
zhǐ kǒng lǎo shēn shuāi xiǔ   nián sòng hóng 鸿 xūn
jǐng huáng luò chán qīng   jiǔ zhù jīn tái dàn àn jīng shì wèi lián zhū  
tán kōng zhēng dòng shàng gōng qīng guī niǎo wài cáng yōu   gǎn xiàng rén qián rèn hǎo míng
mǎn yìn bái tán dēng zhǎn   néng chóu xiè cōng ming
jīn tāng miàn jìng qiú   bǎo diàn 殿 dōng bian yuàn zuì yōu zāi zhòng tiān xīn zhú yǐng  
huà jiān liè yuǎn shān qiū xíng róng qīn gōng   zhāng zhēng kān xiá shì liú
mín é lǎo sēng yuē   nián nián xuě shuǐ xià tīng zhōu
hàn jiāng 西 àn shǔ jiāng dōng   liù rěn ān chán jiào huà zhōng tuō xìng jiāng wáng càn bié  
guī xīn níng zi shān tóng zūn léi shí cáo cān jiǔ   bīn hái qīn sòng fēng
yòu jiàn nián sān   lún hán yān kōng
shí kān xián suǒ jiù fēng   shì yīng mén suì yuè zhòng shī zhōng dāo jiàn  
sān qiān wài shū yōng yíng liáng shuài xuān xián   méi tái méi zōng
huì dài yīng xióng jīn kǒu   què jiào dān yún sōng