惊蛰后雪作未已阻之湖庄

宋代 曹彦约
甲拆多应满药栏,跨骡心已拂轻鞍。正疑阴固仍飞雪,岂有春中却冱寒。 启蛰候虫犹自闭,向阳梅子自能酸。误成严冷非天意,说与人心作好看。
jiǎ chāi duō yìng mǎn yào lán   kuà luó xīn qīng ān zhèng yīn réng fēi xuě   yǒu chūn zhōng què hán    
zhé hòu chóng yóu   xiàng yáng méi zi néng suān chéng yán lěng fēi tiān shuō   rén xīn zuò hǎo kàn