京兆杜婴大醇能读书其言近庄其为人旷达而廉

宋代 王安石
萧瑟野衣巾,能忘至老贫。 避嚣依市井,蒙垢出埃尘。 接物工齐物,劳身耻为身。 伤心宿昔地,不复见斯人。
xiāo jīn   néng wàng zhì lǎo pín  
xiāo shì jǐng   méng gòu chū āi chén  
jiē gōng   láo shēn chǐ wéi shēn  
shāng xīn 宿   jiàn rén