京兆安汾叟赴辟临洮幕府南舒李君自画阳关图并诗以送行浮休居士为继其后

宋代 张舜民
古人送行赠以言,李君送人兼以画。自写阳关万里情,奉送安西从辟者。 澄心古纸白如银,笔墨轻清意潇洒。短亭离筵列歌舞,亭亭諠諠簇车马。 溪边一叟静垂纶,桥畔俄逢两负薪。掣臂苍鹰随猎犬,耸耳駏驴扶只轮。 长安陌上多豪侠,正值春风二三月。分明朝雨浥轻尘,客舍青青柳色新。 主人举杯苦劝客,道是西征无故人。殷勤一曲歌者阕,歌者背泪沾罗巾。 酒阑童仆各辞亲,结束韬縢意气振。稚子牵衣老人哭,道上行客皆酸辛。 唯有溪边钓鱼叟,寂寞投竿如不闻。李君此画何容易,画出渔樵有深意。 为道世间离别人,若个不因名与利。红莲幕府尽奇才,家近南山紫翠堆。 烜赫朱门当巷陌,潺潺流水绕亭台。当轩怪石人稀见,夹道长松手自栽。 静锁园林莺对语,密穿堂户燕惊回。试问主翁在何所,近向安西幕府开。 歌舞教成头已白,功名未立老相催。西山东国不我与,造父王良安在哉。 已卜买田箕岭下,更看筑室颍河隈。凭君传语王摩诘,画个陶潜归去来。
rén sòng xíng zèng yán   jūn sòng rén jiān huà xiě yáng guān wàn qíng fèng   sòng ān cóng 西 zhě    
chéng xīn zhǐ bái yín   qīng qīng xiāo duǎn tíng yán liè tíng   tíng xuān xuān chē    
biān sǒu jìng chuí lún   qiáo pàn é féng liǎng xīn chè cāng yīng suí liè quǎn sǒng   ěr zhǐ lún    
cháng ān shàng duō háo xiá   zhèng zhí chūn fēng èr sān yuè fēn míng zhāo qīng chén   shè qīng qīng liǔ xīn    
zhǔ rén bēi quàn   dào shì 西 zhēng rén yīn qín zhě què   zhě bèi lèi zhān luó jīn    
jiǔ lán tóng qīn   jié shù tāo téng zhèn zhì qiān lǎo rén dào   shàng xíng jiē suān xīn    
wéi yǒu biān diào sǒu   tóu gān 竿 wén jūn huà róng huà   chū qiáo yǒu shēn    
wéi dào shì jiān bié rén   ruò yīn míng hóng lián jǐn cái jiā   jìn nán shān cuì duī    
xuǎn zhū mén dāng xiàng   chán chán liú shuǐ rào tíng tái dāng xuān guài shí rén jiàn jiā   dào cháng sōng shǒu zāi    
jìng suǒ yuán lín yīng duì   chuān 穿 táng yàn jīng huí shì wèn zhǔ wēng zài suǒ jìn   xiàng ān 西 kāi    
jiào chéng tóu bái   gōng míng wèi lǎo xiāng cuī shān 西 dōng guó zào   wáng liáng ān zài zāi    
bo mǎi tián lǐng xià   gèng kàn zhù shì yǐng wēi píng jūn chuán wáng jié huà   táo qián guī lái