荆玉篇

明代 王世贞
君不见道傍石精,光自缭绕。夜夜天中属白虹,时时海上来丹鸟。 卞生持抱入昭关,愿学虞廷一献环。沂水未应输若水,昆山不敢傲荆山。 祝宗虚闻誇祭饰,太史那能上占式。未必君廷俱宋相,其奈工师有周客。 回首群灵尽黯然,龙文欲吐咽苍烟。璠䃉首列乌绨几,对此云何不可怜。 智矣如葵能卫足,问君泣足还泣玉。窃比东门独角麟,宁言使者空笼鹄。 君王三听未为劳,好向昆吾问宝刀。煜煜阳乌升碧汉,亭亭魄兔浴银涛。 捧出倾城动颜色,隋珠越镠咸辟易。共道应偿十五城,何须更爱二千石。 膝行向前中自伤,野人焉敢食陵阳。唯凭寄语乐正子,三月胡为不下堂。
jūn jiàn dào bàng shí jīng   guāng liáo rào tiān zhōng shǔ bái hóng shí   shí hǎi shàng lái dān niǎo    
biàn shēng chí bào zhāo guān   yuàn xué tíng xiàn huán shuǐ wèi yìng shū ruò shuǐ kūn   shān gǎn ào jīng shān    
zhù zōng wén kuā shì   tài shǐ néng shàng zhàn shì wèi jūn tíng sòng xiāng   nài gōng shī yǒu zhōu    
huí shǒu qún líng jǐn àn rán   lóng wén yàn cāng yān fán mín shǒu liè duì   yún lián    
zhì kuí néng wèi   wèn jūn hái qiè dōng mén jiǎo lín níng   yán shǐ zhě 使 kōng lóng    
jūn wáng sān tīng wèi wèi láo   hǎo xiàng kūn wèn bǎo dāo yáng shēng hàn tíng   tíng yín tāo    
pěng chū qīng chéng dòng yán   suí zhū yuè liú xián gòng dào yīng cháng shí chéng   gèng ài èr qiān dàn    
xíng xiàng qián zhōng shāng   rén yān gǎn shí líng yáng wéi píng yuè zhèng zi sān   yuè wéi xià táng