景严送冬杏

宋代 洪适
苍头呼梦杂鸡声,蕊杏诗来句转清。独傲风霜爱冬日,不随桃李媚花城。 一枝得得能相对,凡卉纷纷孰并荣。大队开时春且尽,醉吟当续丽人行。
cāng tóu mèng shēng   ruǐ xìng shī lái zhuǎn qīng ào fēng shuāng ài dōng   suí táo mèi huā chéng    
zhī de de néng xiāng duì   fán huì fēn fēn shú bìng róng duì kāi shí chūn qiě jǐn zuì   yín dāng rén xíng