景阳钟二首

宋代 刘子翚
一刀残月淡觚棱,遥望林梢晓色升。 寂寞小帘风露冷,玉盆脂水已生冰。
dāo cán yuè dàn léng   yáo wàng lín shāo xiǎo shēng  
xiǎo lián fēng lěng   pén zhī shuǐ shēng bīng