经西坞偶题

唐代 温庭筠
摇摇弱柳黄鹂啼,芳草无情人自迷。日影明灭金色鲤, 杏花唼喋青头鸡。微红奈蒂惹峰粉,洁白芹芽穿燕泥。 借问含嚬向何事,昔年曾到武陵溪。
yáo yáo ruò liǔ huáng   fāng cǎo qíng rén yǐng míng miè jīn  
xìng huā shà zhá qīng tóu wēi hóng nài fēng fěn   jié bái qín chuān 穿 yàn
jiè wèn hán pín xiàng shì   nián céng dào líng