泾溪南蓝山下有落星潭可以卜筑余泊石上寄何

唐代 李白
蓝岑竦天壁,突兀如鲸额。奔蹙横澄潭,势吞落星石。 沙带秋月明,水摇寒山碧。佳境宜缓棹,清辉能留客。 恨君阻欢游,使我自惊惕。所期俱卜筑,结茅炼金液。
lán cén sǒng tiān   jīng é bēn héng chéng tán   shì tūn luò xīng shí
shā dài qiū yuè míng   shuǐ yáo hán shān jiā jìng huǎn zhào   qīng huī néng liú
hèn jūn huān yóu   shǐ 使 jīng suǒ zhù   jié máo liàn jīn