敬谢章泉赵昌甫二十韵

宋代 赵师秀
耆旧半凋落,在者如晨星。 与翁别豫章,十见草木青。 人生几堪别,梦寐生羽翎。 迢迢玉溪波,近昨尝再经。 携家事多难,所至那得停。 山中空望来,日夕不掩扃。 岂独负兹约,尺书亦沈冥。 逢人问消息,但喜言康宁。 堕来两卷什,一以慰飘零。 感此故意弘,不我迹以形。 文章出晚岁,字画犹壮龄。 诵之西湖滨,惊动孤山灵。 翁卷游崆峒,一已烦邮铃。 幸翁良未衰,吾党存典刑。 遥闻曾入郛,谅为韩与丁。 郡斋待且久,几宿涧上亭。 今春少晴时,涧水应泠泠。 归来安稳否,董风入林坰。 愿言爱玉骨,逍遥卧殊庭。 会面虽未期,忽聚江湖萍。
jiù bàn diāo luò   zài zhě chén xīng
wēng bié zhāng   shí jiàn cǎo qīng
rén shēng kān bié   mèng mèi shēng líng
tiáo tiáo   jìn zuó cháng zài jīng
xié jiā shì duō nàn   suǒ zhì de tíng
shān zhōng kōng wàng lái   yǎn jiōng
yuē   chǐ shū shěn míng
féng rén wèn xiāo xi   dàn yán kāng níng
duò lái liǎng juǎn shén   wèi piāo líng
gǎn hóng   xíng
wén zhāng chū wǎn suì   huà yóu zhuàng líng
sòng zhī 西 bīn   jīng dòng shān líng
wēng juǎn yóu kōng tóng   fán yóu líng
xìng wēng liáng wèi shuāi   dǎng cún diǎn xíng
yáo wén céng   liàng wèi hán dīng
jùn zhāi dài qiě jiǔ   宿 jiàn shàng tíng
jīn chūn shǎo qíng shí   jiàn shuǐ yīng líng líng
guī lái ān wěn fǒu   dǒng fēng lín jiōng
yuàn yán ài   xiāo yáo shū tíng
huì miàn suī wèi   jiāng píng