泾县柬宋二编修长歌

明代 刘基
浙东行人过江左,正值蕤宾之管吹轻葭。阴气黯黕天地闭,仰面不见扶桑鸦。 谷风哀鸣灌木应,雨脚四垂如乱麻。崩湍涌溜汩奔会,平地碾齧作臼洼。 便疑桑田变沧海,流水荧眼无津涯。菅茅披猖黄竹拜,蛙黾狼籍助喧哗。 满路青泥杂陨箨,局缩畏触蛭与蛇。破瓦荒畦旧市井,荆榛秽奥巢麇䴥。 翠眉蝉鬓转蓬去,颓墙缺甃劫火煆。善淫祸福不可料,韶艳夭阏令人嗟。 丛祠佛殿总销歇,但见木偶眠泥苴。前度长洲绝短涧,舆从沾湿水没胯。 寒飔瘆瑟透衣袖,虽有毡盖那能遮。水边老鹳学人立,鹭鸶侍傍如小婐。 废田蔓草结旌旆,农夫尽化为虫沙。布谷不知时事异,劝耕终日声查查。 晚来雨歇到泾县,只有蒿荻无人家。县官趋迎入公廨,筋挛骨解肉半麻。 萧条破灶冷灰灺,饥童冻口张唅呀。滹沱麦饭那能致,新丰酒醪何处赊。 古称悲歌可当哭,莫怪笑谑同儿哇。夜深月出照庭树,鬼燐一似青莲华。 惊魂遁魄稍归舍,收入志虑无令邪。愁云苦雾子规叫,起坐更盼羲和车。
zhè dōng xíng rén guò jiāng zuǒ   zhèng zhí ruí bīn zhī guǎn chuī qīng jiā yīn àn dǎn tiān   yǎng miàn jiàn sāng
fēng āi míng guàn yīng   jiǎo chuí luàn bēng tuān yǒng liū bēn huì   píng niǎn niè zuò jiù
biàn 便 sāng tián biàn cāng hǎi   liú shuǐ yíng yǎn jīn jiān máo chāng huáng zhú bài   miǎn láng zhù xuān huá
mǎn qīng yǔn tuò   suō wèi chù zhì shé huāng jiù shì jǐng   jīng zhēn huì ào cháo jūn jiā
cuì méi chán bìn zhuǎn péng   tuí qiáng quē zhòu jié huǒ xiā shàn yín huò liào   sháo yàn yāo è lìng rén jiē
cóng diàn 殿 zǒng xiāo xiē   dàn jiàn ǒu mián qián cháng zhōu jué duǎn jiàn   cóng zhān shī 湿 shuǐ méi kuà
hán shèn tòu xiù   suī yǒu zhān gài néng zhē shuǐ biān lǎo guàn xué rén   shì bàng xiǎo
fèi tián màn cǎo jié jīng pèi   nóng jǐn huà wèi chóng shā zhī shí shì   quàn gēng zhōng shēng zhā zhā
wǎn lái xiē dào jīng xiàn   zhǐ yǒu hāo rén jiā xiàn guān yíng gōng xiè   jīn luán jiě ròu bàn
xiāo tiáo zào lěng huī xiè   tóng dòng kǒu zhāng hán tuó mài fàn néng zhì   xīn fēng jiǔ láo chǔ shē
chēng bēi dāng   guài xiào xuè tóng ér wa shēn yuè chū zhào tíng shù   guǐ lín qīng lián huá
jīng hún dùn shāo guī shě   shōu zhì lìng xié chóu yún guī jiào   zuò gēng pàn chē