经武夷山

宋代 陈襄
万叠层峦接远空,瑞云晴霭气溶溶。 高于太华五千仞,秀出巫阳十二峰。 蕙账晓寒飞鹤怨,桃源春尽落花浓。 鸾凰一啸最深处,仙客楼台有几重。
wàn dié céng luán jiē yuǎn kōng   ruì yún qíng ǎi róng róng  
gāo tài huá qiān rèn   xiù chū yáng shí èr fēng  
huì zhàng xiǎo hán fēi yuàn   táo yuán chūn jìn luò huā nóng  
luán huáng xiào zuì shēn chù   xiān lóu tái yǒu zhòng