经无可旧居兼伤贾岛

唐代 刘沧
尘室寒窗我独看,别来人事几凋残。书空萧寺一僧去, 雪满巴山孤客寒。落叶堕巢禽自出,苍苔封砌竹成竿。 碧云迢递长江远,向夕苦吟归思难。
chén shì hán chuāng kàn   bié lái rén shì diāo cán shū kōng xiāo sēng  
xuě mǎn shān hán luò duò cháo qín chū   cāng tái fēng zhú chéng gān 竿
yún tiáo cháng jiāng yuǎn   xiàng yín guī nán