经武康小山法瑶师旧居
至道不可状,至理杳无名。
万彙丧其源,出没何营营。
忽焉生法瑶,研虑还淳精。
立言宗能仁,百也驰休声。
我来访旧居,景物如有情。
闲庭惨树色,空山咽猿鸣。
斯人今也亡,孤棹寻归程。
zhì
至
dào
道
bù
不
kě
可
zhuàng
状
,
zhì
至
lǐ
理
yǎo
杳
wú
无
míng
名
。
wàn
万
huì
彙
sàng
丧
qí
其
yuán
源
,
chū
出
mò
没
hé
何
yíng
营
yíng
营
。
hū
忽
yān
焉
shēng
生
fǎ
法
yáo
瑶
,
yán
研
lǜ
虑
huán
还
chún
淳
jīng
精
。
lì
立
yán
言
zōng
宗
néng
能
rén
仁
,
bǎi
百
yě
也
chí
驰
xiū
休
shēng
声
。
wǒ
我
lái
来
fǎng
访
jiù
旧
jū
居
,
jǐng
景
wù
物
rú
如
yǒu
有
qíng
情
。
xián
闲
tíng
庭
cǎn
惨
shù
树
sè
色
,
kōng
空
shān
山
yàn
咽
yuán
猿
míng
鸣
。
sī
斯
rén
人
jīn
今
yě
也
wáng
亡
,
gū
孤
zhào
棹
xún
寻
guī
归
chéng
程
。