泾尉徐绛於其廨得鲁公破碑二十六字近又於碑

宋代 梅尧臣
颜公忠血化为碧,颜公奇笔留在石。 十存三四复不完,完者椎模少棱壁。 许昌断碣称最佳,已经田火侵钩画。 今复泾山好事人,别识偶得从粪砾。 青天云破星辰明,牵牛半没河叙白。 日来翻覆又睹字,久苦堙埋窟蝼蝈。 碑身上下亡八九,况乃龟蚨与螭额。 不知岁月纪述由,真卿二字如新迹。 蚕头缺齾燕尾断,斩玉摧金竞狼藉。 颜公名与乔岳齐,置在穷乡犹弃掷。 孤城野鬼多神灵,守此隳残应自惜。 不虞发掘出幽沉,泣雨霏霏愁向夕。 氊敲墨刷将寄谁,不付惊弦付鸾翮。 鸾飞万里遍八荒,岂止持传吴楚客。 中郎有孙能此书,要官木刻输金帛。 方为大尹虽少闲,得之究玩如毂炙。 我鬓蓬然两眼花,欲学辛勤定无益。 人生爱留身後名,□□立勋书史册。 □□终知有磨灭,至刚可销坚可折。 欲图亿载安所设,世上转头方耳热。
yán gōng zhōng xuè huà wèi   yán gōng liú zài shí  
shí cún sān wán   wán zhě chuí shǎo léng  
chāng duàn jié chēng zuì jiā   jīng tián huǒ qīn gōu huà  
jīn jīng shān hǎo shì rén   bié shí ǒu cóng fèn  
qīng tiān yún xīng chén míng   qiān niú bàn méi bái  
lái fān yòu   jiǔ yīn mái lóu guō  
bēi shēn shàng xià wáng jiǔ   kuàng nǎi guī chī é  
zhī suì yuè shù yóu   zhēn qīng èr xīn  
cán tóu quē yàn wěi duàn   zhǎn cuī jīn jìng láng  
yán gōng míng qiáo yuè   zhì zài qióng xiāng yóu zhì  
chéng guǐ duō shén líng   shǒu huī cán yīng  
jué chū yōu chén   fēi fēi chóu xiàng  
zhān qiāo shuā jiāng shuí   jīng xián luán  
luán fēi wàn biàn huāng   zhǐ chí chuán chǔ  
zhōng láng yǒu sūn néng shū   yào guān shū jīn  
fāng wèi yǐn suī shǎo xián   zhī jiū wán zhì  
bìn péng rán liǎng yǎn huā   xué xīn qín dìng  
rén shēng ài liú shēn hòu míng       xūn shū shǐ  
    zhōng zhī yǒu miè   zhì gāng xiāo jiān zhé  
亿 zǎi ān suǒ shè   shì shàng zhuǎn tóu fāng ěr