精卫行

宋代 黎廷瑞
微禽负大耻,劲气横紫冥。 口衔海山石,意欲无沧溟。 沧溟茫茫云正黑,涛山峨峨护龙国。 假令借尔秦皇鞭,驱令石头填不得。 布囊盛土塞江流,孙郎览表笑不休。 劳形区区雠浩渺,志虽可尚难乎酬。 蓬莱有人怜尔苦,劝尔休休早归去。 精卫精卫我亦劝汝归,沧海自有变作桑田时。
wēi qín chǐ   jìn héng míng
kǒu xián hǎi shān shí   cāng míng
cāng míng máng máng yún zhèng hēi   tāo shān é é lóng guó
jiǎ lìng jiè ěr qín huáng biān   lìng shí tou tián
náng shèng sāi jiāng liú   sūn láng lǎn biǎo xiào xiū
láo xíng chóu hào miǎo   zhì suī shàng nán chóu
péng lái yǒu rén lián ěr   quàn ěr xiū xiū zǎo guī
jīng wèi jīng wèi quàn guī   cāng hǎi yǒu biàn zuò sāng tián shí