经望湖驿

唐代 韦镒
大漠无屯云,孤峰出乱柳。前驱白登道,顾失飞狐口。 遥忆代王城,俯临恒山后。累累多古墓,寂寞为墟久。 岂不固金汤,终闻击铜斗。交欢初仗信,接宴翻贻咎。 埋宝贼夫人,磨笄伤彼妇。功成行且薄,义立名不朽。 莫慎纤微端,其何社稷守。身殁国遂亡,此立人君丑。
tún yún   fēng chū luàn liǔ qián bái dēng dào   shī fēi kǒu
yáo dài wáng chéng   lín héng shān hòu lěi lěi duō   wèi jiǔ
jīn tāng   zhōng wén tóng dòu jiāo huān chū zhàng xìn   jiē yàn fān jiù
mái bǎo zéi rén   shāng gōng chéng háng qiě báo   míng xiǔ
shèn xiān wēi duān   shè shǒu shēn guó suì wáng   rén jūn chǒu