金谷园歌

唐代 韦应物
石氏灭,金谷园中水流绝。当时豪右争骄侈, 锦为步障四十里。东风吹花雪满川,紫气凝阁朝景妍。 洛阳陌上人回首,丝竹飘飖入青天。晋武平吴恣欢燕, 馀风靡靡朝廷变。嗣世衰微谁肯忧, 二十四友日日空追游。追游讵可足,共惜年华促。 祸端一发埋恨长,百草无情春自绿。
shí shì miè   jīn yuán zhōng shuǐ liú jué dāng shí háo yòu zhēng jiāo chǐ  
jǐn wèi zhàng shí dōng fēng chuī huā xuě mǎn chuān   níng cháo jǐng yán
luò yáng shàng rén huí shǒu   zhú piāo yáo qīng tiān jìn píng huān yàn  
fēng cháo tíng biàn shì shuāi wēi shuí kěn yōu  
èr shí yǒu kōng zhuī yóu zhuī yóu   gòng nián huá
huò duān mái hèn zhǎng   bǎi cǎo qíng chūn 绿