晋鼓吹曲二十二首 其十九 唐尧

魏晋 傅玄
唐尧咨务成,谦谦德所兴。积渐终光大,履霜致坚冰。 神明道自然,河海犹可凝。舜禹统百揆,元凯以次升。 禅让应天历,睿圣世相承。我皇陟帝位,平衡正准绳。 德化飞四表,祥气见其徵。兴王坐俟旦,亡主恬自矜。 致远由近始,覆篑成山陵。披图按先籍,有其证灵液。
táng yáo chéng   qiān qiān suǒ xīng jiàn zhōng guāng   shuāng zhì jiān bīng
shén míng dào rán   hǎi yóu níng shùn tǒng bǎi kuí   yuán kǎi shēng
shàn ràng yìng tiān   ruì shèng shì xiàng chéng huáng zhì wèi   píng héng zhèng zhǔn shéng
huà fēi biǎo   xiáng jiàn zhēng xīng wáng zuò dàn   wáng zhǔ tián jīn
zhì yuǎn yóu jìn shǐ   kuì chéng shān líng àn xiān   yǒu zhèng líng