经太华 其一

明代 袁宏道
天地如文人,精华不可刊。而其秀杰气,常在水与山。 华山翠天表,五岳让高寒。当其匠意时,百灵穷肺肝。 琢以月天斤,洗以银浦澜。抺以洪濛烟,照以日月丸。 十二楼五城,处处映青鬟。尝恐诸仙人,鹤辔憩此间。 天风刷毛羽,千里佩珊珊。
tiān wén rén   jīng huá kān ér xiù jié cháng   zài shuǐ shān    
huà shān cuì tiān biǎo   yuè ràng gāo hán dāng jiàng shí bǎi   líng qióng fèi gān    
zhuó yuè tiān jīn   yín lán mèi hóng méng yān zhào   yuè wán    
shí èr lóu chéng   chù chù yìng qīng huán cháng kǒng zhū xiān rén   pèi jiān    
tiān fēng shuā máo   qiān pèi shān shān