经太华 其二

明代 袁宏道
昔闻华山名,今见华山貌。何时陟微茫,遍偿宿所好。 手搴青芙蓉,玉女隔花笑。数尽仙掌文,唤醒希夷觉。 少时耽子墨,颇识徐熙妙。幅绢对青山,临崖亲写照。 不取色态妍,唯求神骨肖。俗黛与凡霞,无事点幽奥。 断岩著孙登,虚空发清啸。
wén huà shān míng   jīn jiàn huà shān mào shí zhì wēi máng biàn   cháng suǒ 宿 hǎo    
shǒu qiān qīng róng   huā xiào shù jǐn xiān zhǎng wén huàn   xǐng jué    
shǎo shí dān   shí miào juàn duì qīng shān lín   qīn xiě zhào    
tài yán   wéi qiú shén xiào dài fán xiá   shì diǎn yōu ào    
duàn yán zhù sūn dēng   kōng qīng xiào