京使回自临川得从兄书寄诗依韵和

宋代 徐铉
珍重还京使,殷勤话故人。 别离长挂梦,宠禄不关身。 趣向今成道,声华旧绝尘。 莫嗟容鬓老,诗句逐时新。
zhēn zhòng hái jīng shǐ 使   yīn qín huà rén  
bié zhǎng guà mèng   chǒng guān shēn  
xiàng jīn chéng dào   shēng huá jiù jué chén  
jiē róng bìn lǎo   shī zhú shí xīn