景申秋八首

唐代 元稹
年年秋意绪,多向雨中生。渐欲烟火近,稍怜衣服轻。 咏诗闲处立,忆事夜深行。濩落寻常惯,凄凉别为情。 蚊幌雨来卷,烛蛾灯上稀。啼儿冷秋簟,思妇问寒衣。 帘断萤火入,窗明蝙蝠飞。良辰日夜去,渐与壮心违。 嗢嗢檐溜凝,丁丁窗雨繁。枕倾筒簟滑,幔飐案灯翻。 唤魇儿难觉,吟诗婢苦烦。强眠终不著,闲卧暗消魂。 瓶泻高檐雨,窗来激箭风。病憎灯火暗,寒觉薄帏空。 婢报樵苏竭,妻愁院落通。老夫慵计数,教想蔡城东。 风头难著枕,病眼厌看书。无酒销长夜,回灯照小馀。 三元推废王,九曜入乘除。廊庙应多算,参差斡太虚。 经雨篱落坏,入秋田地荒。竹垂哀折节,莲败惜空房。 小片慈菇白,低丛柚子黄。眼前撩乱辈,无不是同乡。 雨柳枝枝弱,风光片片斜。蜻蜓怜晓露,蛱蝶恋秋花。 饥啅空篱雀,寒栖满树鸦。荒凉池馆内,不似有人家。 病苦十年后,连阴十日馀。人方教作鼠,天岂遣为鱼。 鲛绽酆城剑,虫凋鬼火书。出闻泥泞尽,何地不摧车。
nián nián qiū   duō xiàng zhōng shēng jiàn yān huǒ jìn   shāo lián qīng
yǒng shī xián chǔ   shì shēn xíng huò luò xún cháng guàn   liáng bié wéi qíng
wén huǎng lái juǎn   zhú é dēng shàng ér lěng qiū diàn   wèn hán
lián duàn yíng huǒ   chuāng míng biān fēi liáng chén   jiàn zhuàng xīn wéi
yán liù níng   dīng dīng chuāng fán zhěn qīng tǒng diàn huá   màn zhǎn àn dēng fān
huàn yǎn ér nán jué   yín shī fán qiáng mián zhōng zhù   xián àn xiāo hún
píng xiè gāo yán   chuāng lái jiàn fēng bìng zēng dēng huǒ àn   hán jué báo wéi kōng
bào qiáo jié   chóu yuàn luò tōng lǎo yōng shù   jiào xiǎng cài chéng dōng
fēng tóu nán zhù zhěn   bìng yǎn yàn kàn shū jiǔ xiāo cháng   huí dēng zhào xiǎo
sān yuán tuī fèi wáng   jiǔ yào chéng chú láng miào yīng duō suàn   cēn tài
jīng luò huài   qiū tián huāng zhú chuí āi zhé jié   lián bài kōng fáng
xiǎo piàn bái   cóng yòu zi huáng yǎn qián liáo luàn bèi   shì tóng xiāng
liǔ zhī zhī ruò   fēng guāng piàn piàn xié qīng tíng lián xiǎo   jiá dié liàn qiū huā
zhuó kōng què   hán mǎn shù huāng liáng chí guǎn nèi   shì yǒu rén jiā
bìng shí nián hòu   lián yīn shí rén fāng jiào zuò shǔ   tiān qiǎn wéi
jiāo zhàn fēng chéng jiàn   chóng diāo guǐ huǒ shū chū wén nìng jǐn   cuī chē