精舍纳凉

唐代 韦应物
山景寂已晦,野寺变苍苍。夕风吹高殿,露叶散林光。 清钟始戒夜,幽禽尚归翔。谁复掩扉卧,不咏南轩凉。
shān jǐng huì   biàn cāng cāng fēng chuī gāo diàn 殿   sàn lín guāng
qīng zhōng shǐ jiè   yōu qín shàng guī xiáng shuí yǎn fēi   yǒng nán xuān liáng