经少林精舍,寄都邑亲友

唐代 韦应物
息驾依松岭,高阁一攀缘。前瞻路已穷,既诣喜更延。 出巘听万籁,入林濯幽泉。鸣钟生道心,暮磬空云烟。 独往虽暂适,多累终见牵。方思结茅地,归息期暮年。
jià sōng lǐng   gāo pān yuán qián zhān qióng   gèng yán
chū yǎn tīng wàn lài   lín zhuó yōu quán míng zhōng shēng dào xīn   qìng kōng yún yān
wǎng suī zàn shì   duō lèi zhōng jiàn qiān fāng jié máo   guī nián