径山夜坐闻钟

元代 释英
凉气生毛骨,天高露满空。二三十年事,一百八声钟。 绝顶人不到,此心谁与同。凭阑发孤啸,宿鸟起长松。
liáng shēng máo   tiān gāo mǎn kōng èr sān shí nián shì   bǎi shēng zhōng
jué dǐng rén dào   xīn shuí tóng píng lán xiào   宿 niǎo cháng sōng