径山

宋代 晁补之
盘崖绕壑步步高,仆痡马乏游人劳。 五峰崛起干云霄,众山奔走争来朝。 我行直欲犯星杓,意彻绝顶才山腰。 松间鸟语如我招,仰见白塔当林梢。 檐携上下若桔槔,路穷飞楼郁迢峣。 钦翁未来蔽菅茅,山精木怪讙游傲。 麇驰虺窜狌鼯跳,灵景晦昧何由昭。 忽然飞锡从江皋,穷探不惮东峰遥。 曲腰丈人白丝袍,再拜辞前风雹飘。 三百年来响锺铙,闽商海贾输金刀。 直栏横牖山周遭,晨参夜讽声嘈嘈。 碧杉紫柏罗旌旄,客来六月忘炎歊。 明月庵前醉松醪,白云峰顶瞰吴郊。 鹅毛一点钱塘潮,钱王宫阙如累樵。 临之股栗精魄超,归不得寐心摇摇。 含辉孤亭立峣崤,此地览景尤难逃。 五更月落禽嘲嘲,阳乌欲上海水烧。 晦明变化不终朝,倏阴忽晴状莫描。 夜阑灯青雨飘萧,偶坐两客论幻泡。 探玄穷妙窥寂寥,破除世事无丝毫, 不奈诗思犹强豪。归时日没红霞消, 荒崖老木山蝉号。
pán rào gāo   yóu rén láo
fēng jué gān yún xiāo   zhòng shān bēn zǒu zhēng lái zhāo
xíng zhí fàn xīng sháo   chè jué dǐng cái shān yāo
sōng jiān niǎo zhāo   yǎng jiàn bái dāng lín shāo
yán xié shàng xià ruò jié gāo   qióng fēi lóu tiáo yáo
qīn wēng wèi lái jiān máo   shān jīng guài huān yóu ào
jūn chí huī cuàn shēng tiào   líng jǐng huì mèi yóu zhāo
rán fēi cóng jiāng gāo   qióng tàn dàn dōng fēng yáo
yāo zhàng rén bái páo   zài bài qián fēng báo piāo
sān bǎi nián lái xiǎng zhōng náo   mǐn shāng hǎi jiǎ shū jīn dāo
zhí lán héng yǒu shān zhōu zāo   chén cān fěng shēng cáo cáo
shān bǎi luó jīng máo   lái liù yuè wàng yán xiāo
míng yuè ān qián zuì sōng láo   bái yún fēng dǐng kàn jiāo
é máo diǎn qián táng cháo   qián wáng gōng què lèi qiáo
lín zhī jīng chāo   guī mèi xīn yáo yáo
hán huī tíng yáo xiáo   lǎn jǐng yóu nán táo
gēng yuè luò qín cháo cháo   yáng shàng hǎi shuǐ shāo
huì míng biàn huà zhōng zhāo   shū yīn qíng zhuàng miáo
lán dēng qīng piāo xiāo   ǒu zuò liǎng lùn huàn pào
tàn xuán qióng miào kuī liáo   chú shì shì háo  
nài shī yóu qiáng háo guī shí méi hóng xiá xiāo  
huāng lǎo shān chán hào