惊秋

唐代 齐己
晓窗惊觉向秋风,万里心凝淡荡中。池影碎翻红菡萏, 井声干落绿梧桐。破除闲事浑归道,销耗劳生旋逐空。 妖杀九原狐兔意,岂知丘陇是英雄。
xiǎo chuāng jīng jué xiàng qiū fēng   wàn xīn níng dàn dàng zhōng chí yǐng suì fān hóng hàn dàn  
jǐng shēng qián luò 绿 tóng chú xián shì hún guī dào   xiāo hào láo shēng xuán zhú kōng
yāo shā jiǔ yuán   zhī qiū lǒng shì yīng xióng