惊秋

唐代 齐己
褰帘听秋信,晚傍竹声归。多故堪伤骨,孤峰好拂衣。 梧桐凋绿尽,菡萏堕红稀。却恐吾形影,嫌心与口违。
qiān lián tīng qiū xìn   wǎn bàng zhú shēng guī duō kān shāng   fēng hǎo
tóng diāo 绿 jǐn   hàn dàn duò hóng què kǒng xíng yǐng   xián xīn kǒu wéi