经七里滩①

唐代 孟浩然
余奉垂堂诫,千金非所轻。② 为多山水乐,频作泛舟行。 五岳追尚子,三湘吊屈平。③ 湖经洞庭阔,江入新安清。 复闻严陵濑,乃在兹湍路。④ 叠障数百里,沿洄非一趣。 彩翠相氛氲,别流乱奔注。 钓矶平可坐,苔磴滑难步。⑤ 猿饮石下潭,鸟还日边树。 观奇恨来晚,倚棹惜将暮。 挥手弄潺[水旁+爰]。从兹洗尘虑。
fèng chuí táng jiè   qiān jīn fēi suǒ qīng  
wèi duō shān shuǐ   pín zuò fàn zhōu xíng
yuè zhuī shàng   sān xiāng diào píng  
jīng dòng tíng kuò   jiāng xīn ān qīng
wén yán líng lài   nǎi zài tuān  
dié zhàng shù bǎi   yán 沿 huí fēi
cǎi cuì xiāng fēn yūn   bié liú luàn bēn zhù
diào píng zuò   tái dèng huá nán  
yuán yǐn shí xià tán   niǎo hái biān shù
guān hèn lái wǎn   zhào jiāng
huī shǒu nòng chán   shuǐ páng   yuán   ]。 cóng chén