静女歌

唐代 张南容
静女乐于静,动合古人则。妙年工诗书,弱岁勤组织。 端居愁若痴,谁复理容色。十五坐幽闺,四邻不相识。 夭夭邻家子,百花装首饰。日月淇上游,笑人不逾阈。 河水自浊济自清,仙台蛾眉秦镜明。为照齐王门下丑, 何如汉帝掌中轻。
jìng jìng   dòng rén miào nián gōng shī shū   ruò suì qín zhī
duān chóu ruò chī   shuí róng shí zuò yōu guī   lín xiāng shí
yāo yāo lín jiā zi   bǎi huā zhuāng shǒu shì yuè shàng yóu   xiào rén
shuǐ zhuó qīng   xiān tái é méi qín jìng míng wèi zhào wáng mén xià chǒu  
hàn zhǎng zhōng qīng