井泥四十韵

唐代 李商隐
皇都依仁里,西北有高斋。昨日主人氏,治井堂西陲。 工人三五辈,辇出土与泥。到水不数尺,积共庭树齐。 他日井甃毕,用土益作堤。曲随林掩映,缭以池周回。 下去冥寞穴,上承雨露滋。寄辞别地脉,因言谢泉扉。 升腾不自意,畴昔忽已乖。伊余掉行鞅,行行来自西。 一日下马到,此时芳草萋。四面多好树,旦暮云霞姿。 晚落花满地,幽鸟鸣何枝。萝幄既已荐,山樽亦可开。 待得孤月上,如与佳人来。因兹感物理,恻怆平生怀。 茫茫此群品,不定轮与蹄。喜得舜可禅,不以瞽瞍疑。 禹竟代舜立,其父吁咈哉。嬴氏并六合,所来因不韦。 汉祖把左契,自言一布衣。当涂佩国玺,本乃黄门携。 长戟乱中原,何妨起戎氐。不独帝王耳,臣下亦如斯。 伊尹佐兴王,不藉汉父资。磻溪老钓叟,坐为周之师。 屠狗与贩缯,突起定倾危。长沙启封土,岂是出程姬。 帝问主人翁,有自卖珠儿。武昌昔男子,老苦为人妻。 蜀王有遗魄,今在林中啼。淮南鸡舐药,翻向云中飞。 大钧运群有,难以一理推。顾于冥冥内,为问秉者谁。 我恐更万世,此事愈云为。猛虎与双翅,更以角副之。 凤凰不五色,联翼上鸡栖。我欲秉钧者,朅来与我偕。 浮云不相顾,寥泬谁为梯。悒怏夜将半,但歌井中泥。
huáng dōu rén   西 běi yǒu gāo zhāi zuó zhǔ rén shì   zhì jǐng táng 西 chuí
gōng rén sān bèi   niǎn chū dào shuǐ shù chǐ   gòng tíng shù
jǐng zhòu   yòng zuò suí lín yǎn yìng   liáo chí zhōu huí
xià míng xué   shàng chéng bié mài   yīn yán xiè quán fēi
shēng téng   chóu guāi diào xíng yāng   xíng xíng lái 西
xià dào   shí fāng cǎo miàn duō hǎo shù   dàn yún xiá 姿
wǎn luò huā mǎn   yōu niǎo míng zhī luó jiàn   shān zūn kāi
dài de yuè shàng   jiā rén lái yīn gǎn   chuàng píng shēng huái 怀
máng máng qún pǐn   dìng lún shùn chán   sǒu
jìng dài shùn   zāi yíng shì bìng liù   suǒ lái yīn wéi
hàn zuǒ   yán dāng pèi guó   běn nǎi huáng mén xié
cháng luàn zhōng yuán   fáng róng wáng ěr   chén xià
yǐn zuǒ xīng wáng   jiè hàn pán lǎo diào sǒu   zuò wèi zhōu zhī shī
gǒu fàn zēng   dìng qīng wēi cháng shā fēng   shì chū chéng
wèn zhǔ rén wēng   yǒu mài zhū ér chāng nán   lǎo wéi rén
shǔ wáng yǒu   jīn zài lín zhōng huái nán shì yào   fān xiàng yún zhōng fēi
jūn yùn qún yǒu   nán tuī míng míng nèi   wèi wèn bǐng zhě shuí
kǒng gèng wàn shì   shì yún wéi měng shuāng chì   gèng jiǎo zhī
fèng huáng   lián shàng bǐng jūn zhě   qiè lái xié
yún xiāng   liáo jué shuí wèi yàng jiāng bàn   dàn jǐng zhōng