荆南席上咏胡琴妓二首

唐代 王仁裕
红妆齐抱紫檀槽,一抹朱弦四十条。湘水凌波惭鼓瑟, 秦楼明月罢吹箫。寒敲白玉声偏婉,暖逼黄莺语自娇。 丹禁旧臣来侧耳,骨清神爽似闻韶。 玉纤挑落折冰声,散入秋空韵转清。二五指中句塞雁, 十三弦上啭春莺。谱从陶室偷将妙,曲向秦楼写得成。 无限细腰宫里女,就中偏惬楚王情。
hóng zhuāng bào tán cáo   zhū xián shí tiáo xiāng shuǐ líng cán  
qín lóu míng yuè chuī xiāo hán qiāo bái shēng piān wǎn   nuǎn huáng yīng jiāo
dān jìn jiù chén lái ěr   qīng shén shuǎng shì wén sháo
xiān tiāo luò zhé bīng shēng   sàn qiū kōng yùn zhuǎn qīng èr zhǐ zhōng sāi yàn  
shí sān xián shàng zhuàn chūn yīng cóng táo shì tōu jiāng miào   xiàng qín lóu xiě chéng
xiàn yāo gōng   jiù zhōng piān qiè chǔ wáng qíng