荆门惠泉

宋代 苏辙
泉源何从来,山下长溪发。 油然本无营,谁使自激冽。 茫茫九地底,大水浮一叶。 使水皆为泉,地已不胜泄。 应是众水中,独不容至洁。 涓涓自倾泻,奕奕见清澈。 石泓净无尘,中有三尺雪。 下为百丈溪,冷不受鱼鳖。 脱衣浣中流,解我双足热。 乐哉泉上翁,大旱不知渴。
quán yuán cóng lái   shān xià zhǎng  
yóu rán běn yíng   shuí shǐ 使 liè  
máng máng jiǔ   shuǐ  
shǐ 使 shuǐ jiē wèi quán   shèng xiè  
yìng shì zhòng shuǐ zhōng   róng zhì jié  
juān juān qīng xiè   jiàn qīng chè  
shí hóng jìng chén   zhōng yǒu sān chǐ xuě  
xià wèi bǎi zhàng   lěng shòu biē  
tuō huàn zhōng liú   jiě shuāng  
zāi quán shàng wēng   hàn zhī